Thắc mắc về vụ kiện & giải báo chí

(Haimat.vn) - Ngày 22-6-2011, Haimat.vn có nhận được thư của một bạn đọc liên quan đến vụ kiện tại Cơ sở Tiên Phước 2 và báo Người Lao Động. Toàn văn lá thư như sau:

------------------------------------

Dear quý ngài,

Tôi từng được đọc bài của quý ngài về nhà báo Qúy Lâm, rằng anh ta bản lĩnh hay lỳ lợm ???

Nhưng hôm nay tôi lại đọc được tin dưới đây: nhà báo Qúy Lâm lại ẵm giải nhì gì đó, hóa ra người ta trao giải vô tội vạ hay là sao ạ? ( T.N.T)

Baomoi.com

Trao Giải Báo chí TPHCM lần thứ 29

Thứ Ba, 21/06/2011 23:58

128 tác phẩm được trao Giải Báo chí Quốc gia

(NLĐ) – Phát biểu tại lễ trao Giải Báo chí TPHCM lần thứ 29

(2010-2011) tổ chức tối 21-6, ông Mã Diệu Cương, Chủ tịch Hội Nhà báo TPHCM, cho biết trong số 101 tác phẩm vào chung khảo, hội đồng chấm thưởng đã chọn ra 47 tác phẩm đoạt giải theo 5 nhóm thể loại, gồm 4 giải nhất, 11 giải nhì, 20 giải ba và 12 giải khuyến khích.

Phó Bí thư Thành ủy TPHCM Nguyễn Thị Thu Hà trao giải ba cho phóng viên Thu Hồng - Báo Người Lao Động. Ảnh: TẤN THẠNH

Trong đó, Báo Người Lao Động đoạt 6 giải báo chí, gồm tác phẩm Trường Sa - Một phần máu thịt của Tổ quốc của tác giả Hồng Kỳ đoạt giải nhất. Hai giải nhì thuộc về tác giả Quý Lâm với tác phẩm Hốt bạc trên đầu trẻ mồ côi và các tác giả Dương Quang, Thanh Nhân, Thái Phương, Vũ Kim Hạnh, Lê Đăng Doanh với tác phẩm Gỡ khó cho doanh nghiệp; 2 giải ba với tác phẩm Kinh hoàng rau xanh của tác giả Thu Hồng và công trình “Đưa việc làm đến sinh viên” của Ban Chính trị - Công đoàn; tác phẩm Những dự án nhà hát trên giấy của tác giả Hữu Thân - Thanh Hiệp đoạt giải khuyến khích.

Nhà báo Hồng Kỳ (trái), Báo Người Lao Động nhậ n giải nhất Ảnh: TẤN THẠNH


* Tối cùng ngày, tại Cung Văn hóa Lao động Hữu nghị Việt-Xô (Hà Nội),Hội đồng Giải Báo chí Quốc gia đã tổ chức trao giải Báo chí Quốc gia lần thứ V cho 128 tác phẩm đoạt giải ở 8 thể loại giải.

-----------------------

Tiếp sau đó, cũng bạn đọc này gửi cho chúng tôi đường dẫn bài viết sau đây:

http://nld.com.vn/20110620103830824p0c1002/khoanh-khac-hanh-phuc.htm

 

Phóng viên Quý Lâm với các bé mồ côi ở Tiên Phước 2. Ảnh: Diễn đàn Traitimnhanai

 

------------------------------------

Dưới đây là ý kiến phản hồi của luật sư Trần Hồng Phong:

Tôi đã suy nghĩ không biết có nên trả lời anh/chị hay không? Trả lời cá nhân hay trả lời công khai? Hay tốt nhất là im lặng ?

Cuối cùng, tôi quyết định trả lời công khai trên haimat.vn – vì nghĩ rằng mình không nên đánh trống bỏ dùi, mọi việc đâu đó cần rõ ràng, sòng phẳng. Nhất là khi anh/chị đã thực sự quan tâm đến những bài viết trên Haimat.vn – thì cần hành xử sao cho xứng đáng với sự quan tâm đó.

Trước hết, việc nhà báo Quí Lâm đoạt giải báo chí trong loạt bài “Hốt bạc trên đầu trẻ mồ côi” tôi đã được biết trước thời điểm chính thức trao giải. Chiều ngày 20-6-2011, một phóng viên của báo Pháp luật TP.HCM gọi điện cho tôi, hỏi thăm về vụ kiện Tiên Phước ở báo Người Lao Động.

Tôi thông báo là Đơn kiện đã được chuyển từ TAND Quận 3 sang TAND Quận 1 từ hơn 1 tháng nay – do báo Người Lao Động sau khi bị kiện nại ra lý do là đã tạm chuyển trụ sở qua quận 1, nên việc TAND Quận 3 thụ lý là không đúng. Tôi cũng trao đổi là Tòa án quận 3 đã triệu tập 3 lần nhưng báo Người Lao Động đều vắng mặt, kể cả phóng viên Quí Lâm. Theo tin mới nhất từ TAND Quận 1 thì nơi đây mới nhận hồ sơ từ Tòa quận 3 chuyển qua được khoảng 1 tuần là có lẽ khoảng 2 tuần nữa mới mời các bên lên tiếp tục giải quyết.

Người phóng viên nói : “em báo cho anh một tin : Quí Lâm được trao giải báo chí với loạt bài về Tiên Phước đó”. Tôi ngạc nhiên: “sao kỳ vậy, bài báo đang bị kiện, chưa biết đúng sai thế nào mà lại đi dự thi, lại đoạt giải”. Người phóng viên đáp: “vậy mới vui chớ” rồi cười ha hả.

Cảm giác đầu tiên của tôi là muốn gọi cho bà Vân (nguyên đơn), báo tin “buồn” này. Thậm chí tôi hình dung ra cảnh đang trao giải, thì có người đứng lên phản đối – giống như kiểu đám cưới ở phương Tây. Nhưng cuối cùng tôi không gọi điện cho ai. Mà chỉ trao đổi trong văn phòng. Và thực sự cảm thấy không biết phải nên hiểu về việc này ra sao. Chẳng buồn và tất nhiên cũng chẳng vui.

Đối với một phóng viên, đoạt giải báo chí là một vinh dự. Nhưng hình như cũng có qui định là nếu sau khi đoạt giải, bài báo bị xác định là “có vấn đề” thì sẽ bị thu hồi giải thưởng. Chúng tôi cũng quyết định sẽ không có ý kiến đôi co với báo Người Lao Động (hay ai khác) về giải thưởng này.

Riêng đối với vụ kiện về loạt bài “hốt bạc trên đầu trẻ” tôi có thể khẳng định là hầu hết các nội dung đều sai sự thật, còn những lời bình bàn, phân tích trong bài thì cũng rất ác ý, qui chụp (tất nhiên đây là khẳng định của cá nhân tôi). Trong vụ kiện này, chúng tôi chỉ chọn ra một số nội dung để kiện, chứ không phải là tất cả. “Vô phúc đáo tụng đình”, việc kiện tụng không bao giờ là dễ dàng. Tuy có vẻ đơn giản như vậy, nhưng thậm chí có thể sẽ kéo dài trong nhiều năm. Đó là một thực tế mà dù muốn hay không cũng phải chấp nhận.

Chúng tôi hiện nay vẫn phải bình tĩnh chờ đợi kết quả giải quyết của Tòa án. Thời gian càng qua đi, thì niềm tin và bản lĩnh của chúng tôi sẽ ngày càng vững vàng. Điều mà chúng tôi có chút âu lo (vì thực tế đã xảy ra nhiều), là có những trường hợp đương sự phải bỏ cuộc vì chán nản, vì thời gian giải quyết kéo dài quá lâu.

Cũng nhân đây, chúng tôi quyết định công khai luôn một lá đơn mà bà Vân đã gửi tới cơ quan chức năng – có liên quan đến vụ kiện này. Để anh/chị có thêm một góc nhìn về vụ việc này.

Ngoài báo Người Lao Động, bà Vân còn kiện báo Dân Trí. Sau khi Tòa án quận Bình Thạnh nhận đơn, nghiên cứu khoảng 1 tháng, nơi đây cho rằng mình không có thẩm quyền giải quyết và yêu cầu bà Vân nộp đơn tới TAND quận Tân Bình. Hiện nay, TAND quận Tân Bình vẫn chưa có phản hồi gì – dù đã quá lâu !

( Việc Tòa án kéo dài thời gian dài quyết, gây khó khăn, phiền hà cho đương sự là một thực tế mà báo chí đã phản ánh rất nhiều. Chúng tôi cũng sẽ có dịp “mổ xẻ” thêm về vấn đề này).

Nói tóm lại, mỗi người đều có quyền và quan điểm cá nhân của mình. Trong sự việc này, quan điểm của chúng tôi là không thay đổi. Chính vì muốn bảo vệ công lý, bảo vệ lẽ phải mà chúng tôi đã khởi kiện ra Tòa án – là cơ quan duy nhất có thẩm quyền phán xét. Đó cũng là con đường hợp lý và mạnh mẽ nhất mà chúng tôi có thể làm.

Mong rằng anh/chị tạm thời chấp nhận phần trả lời của chúng tôi. Và có lẽ còn phải chờ đợi khá lâu nữa, thì mới có kết quả xét xử vụ kiện này.

Trân trọng.