Bàn về trách nhiệm của các Nhà đài trên mặt trận văn hóa

LƯ QUANG VINH

(Haimat.vn) - Việc ăn mặc xưa nay được coi là một biểu tượng văn hóa của các quốc gia. Nhiều nước tổ chức bình chọn quốc phục để tôn vinh bản sắc văn hóa riêng của quốc gia mình. Tại các kỳ hội nghị thượng đỉnh ASEAN, APEC,… nguyên thủ quốc gia các nước bao giờ cũng có một buổi ăn mặc “tùy tục” với đầy đủ các sắc màu của nước chủ nhà.

Thế nhưng trong lúc Việt Nam và Trung Quốc đang có những tranh chấp về chủ quyền biển đảo thì việc gần đây diễn viên Lã Thanh Huyền mặc áo xường xám dạo chơi trên đất nước Trung Quốc đã lập tức bị rất nhiều cư dân mạng phản ánh gay gắt trên các diễn đàn – như là điều không thể tránh khỏi.

Theo tôi, trong thời điểm nhạy cảm giữa Việt Nam và Trung quốc hiện nay, thì “trận chiến” trên mặt trận văn hóa cần được hết sức phát huy và tập trung bảo vệ.

Qua sóng truyền hình, ít nhiều các cung bậc tình cảm văn hóa của các quốc gia được truyền tải và thẩm thấu vào khán giả nghe nhìn một cách thầm lặng và rất khó nhận diện để cưỡng lại. Điển hình là phong trào chiếu phim Hàn quốc rầm rộ vài năm trở lại đây đã tạo ra một làn sóng thời trang trong cách ăn mặc của thanh thiếu niên Việt Nam mà báo chí đã từng lên tiếng, hay các hành vi lệnh lạc do ảnh hưởng của các phim hành động,…

Các nguyên thủ quốc gia trong trang phục áo dài Việt Nam tại hội nghị APEC (ảnh minh họa)

Chính tầm quan trọng của mặt trận văn hóa (và cũng là một ngành kinh doanh béo bở) mà một số nước đã đầu tư rất lớn vào các phim trường. Như ở Mỹ là Hollywood gồm các phim trường lịch sử như: Warner Bros (Time Warner), Universal Studios, Paramount, Columbia (Sony Picture Entertainment), 20th Century Fox và Walt Disney …vv.
Trong khi đó, Việt Nam chưa đầu tư thích đáng cho việc này. Điều đó phần nào nói lên chất lượng phim Việt chưa thể vươn tầm ra các nước mà còn phải “rước” văn hóa ngoại về.

Nói như thế không có nghĩa là phủ nhận toàn bộ thành quả đạt được của nền công nghiệp điện ảnh cũng như giá trị nhân văn mà các nước mang lại. Nhưng hiện tại, các hãng truyền hình nước ta từ trung ương đến địa phương đều “thu hoạch” đáng kể từ nhiều nguồn, để rồi có lúc giật mình nhìn lại, khán thính giả cứ ngỡ mình là công dân Hàn, Trung!

Nếu có người khắt khe vì một diễn viên mặc áo xường xám, thì tôi tự hỏi trách nhiệm của các nhà đài từ trung ương đến địa phương hiện đang chiếu phim Trung Quốc nhan nhản hàng ngày tại thời điểm này ra sao nhỉ? Phải chăng vì một lợi ích nào đó mà lịch phát sóng các phim của Trung Quốc buộc phải tiếp diễn theo những hợp đồng dài hạn đã ký kết trước đó. Hay các nhà đài quên bẵng sức mạnh và sự ảnh hưởng của cái gọi là “mặt trận dân vận” qua kênh truyền thông này chăng?